Bài học số 2: “Bạn gặp những người dễ thương nhất khi đi Honda”

Tôi cần thú nhận là bài này được hoàn tất sau “Bài học số 1” tầm một tháng và đã được đăng cách đây… 3 NĂM! Còn nhớ tôi đã thề sẽ đăng bài mới đều đặn “mỗi tuần” như thế nào không? HAHAHAHAHAHA

Tôi cần đính chính thêm là sau khi viết xong “Bài học số 2” này, tôi đã chỉnh đốn lại bản thân và viết thêm được những bốn bài nữa trước khi tạm ngưng nhé! Thật tình tôi đã tiếp tục viết bài. Chỉ là, tôi bỗng nhận ra mình đã đề ra mục tiêu quá sức, và cần lên kế hoạch rõ ràng hơn trước khi khởi động lại blog.

Đâu đó khoảng đầu năm 2016:

Bạn còn nhớ lúc tôi hứa hẹn sẽ viết blog mỗi tuần không? Vầng, tôi cũng nhớ – những ngày nghỉ thu giữa kỳ oanh vàng năm nao. Đó là những ngày mà điện thoại tự nhiên nhận tin nhắn lương được chuyển vào tài khoản mà không cần đi làm (một thứ “lộc” quý của riêng nghề giáo viên). Đó là những ngày rỗi rãi đủ dài để chị nhà văn tiềm ẩn trong tôi chuyển sang chế độ “cứ vô tư đê!” mà tunh hoành khắp Internet, quên khuấy mất một tương lai “nghỉ thu đã chấm dứt!” ở không xa. Hừm, Stacey nhà văn giỏi chọc giận Stacey đời thường là thế. Nếu hai đứa Stacey ấy mà nói chuyện với nhau thì nó sẽ ra thế này:

Stacey Nghỉ Thu: “Nhưng chúng mình ĐAM MÊ viết lách mà!!!”

Stacey Hết Nghỉ Thu: “Ừ, nhưng chúng mình cũng ‘đam mê’ không bị đuổi việc. Và chúng mình cũng ‘đam mê’ ngủ nữa. Cho nênnn, tớ không biết cậu tính lấy đâu ra thời gian để chúng ta viết với chả lách.”

Stacey Nghỉ Thu: “Chúng ta muốn viết và truyền cảm hứng cho cả thế giới này bằng những câu chuyện phiêu lưu kì thú của hai ta!!!!”

Stacey Hết Nghỉ Thu: “Đã có Pixar và Walt Disney lo việc đó rồi; CHÚNG TA phải đi làm nữa nha.”

Một phần lý do khiến tôi phát cáu với phiên bản “Stacey Nghỉ Thu” hay lý tưởng hóa mọi thứ của mình là bởi, mỗi tuần nó làm tôi rất THÈM được viết blog, nhưng cứ mỗi khi định bắt tay vào việc, tôi nhận ra mình không tài nào xoay đủ thời gian để viết cái gì cho ra hồn cả. Chắc thế mà Trời dạy tôi một bài học: chưa viết lách gì về việc đi xe máy thì khỏi cho được đi xe máy luôn!

Thứ Bảy tuần trước đánh dấu một thời khắc quan trọng, vì ấy là hôm tôi đem trả chiếc Attila tay ga đi mượn mấy tháng qua, chính thức được ‘gia nhập’ hội xe Cub, và tậu riêng một chiếc Honda Cub. Tôi hỉnh mũi tự hào về bản thân bởi tôi đã trí hoãn sự thay đổi này bấy lâu do sợ hãi. Chạy xe Cub nghĩa là biết lên số, về số bằng chân – một điều tưởng dễ mà vô cùng khó khi bạn đang toát mồ hôi hột ở quận 1 vào giữa giờ cao điểm.

Sáng Thứ Hai đầu tuần, đã tới giờ dắt xe ra đi làm. Tôi hoan hỉ chuẩn bị lên đường chinh phục nỗi sợ hãi của chính mình! Tôi lâng lâng với niềm hạnh phúc rằng mình sắp thực hiện một việc tưởng như sẽ không bao giờ dám làm, không bao giờ có thể làm! Tôi hình dung rằng chỉ lát nữa thôi, gió sớm sẽ thổi vào da thịt mình khoan khoái thế nào, cảnh vật xung quanh khi tôi lướt nhanh qua trên chiếc Cub trông sẽ hay ho thế nào và tôi sẽ đi làm trễ tới cỡ nào nếu mà tôi không chấm dứt mơ mộng và leo lên xe ngay lập tức cho kịp giờ.

Tôi ngần ngừ vì còn nhát, nhưng kệ, tôi cứ phóng xe thế mà đi luôn, và, ôi chao, khoảnh khắc ấy mới thật huy hoàng trong suốt… mười hai phút. Vâng, niềm hạnh phúc kéo dài được khoảng mười hai phút trước khi xe… chết máy và tắc tịt giữa ngã tư.

Xin mời bạn bó tay, thở dài ngao ngán hộ cái thân tôi, đừng ngại!

Không còn lựa chọn nào khác, tôi hì hục đẩy chiếc Cub yêu dọc đường cho đến lúc tìm thấy một tiệm “sửa xe” – hay người ta còn gọi là nơi ngự của các thánh thuần xe ở Việt Nam (“người ta” ở đây thực ra chỉ có mỗi một người. Là tôi đây. Tôi gọi thợ sửa xe Việt Nam như thế. Biết đâu có ngày cách gọi ấy lại trở thành mốt). Tôi ngồi thụp xuống chờ bên vệ đường, mất hết cả hứng thú vừa bừng lên sáng nay – nhưng cũng dễ hiểu thôi, một phần của việc sở hữu xe cổ là đây.

Nhưng chưa. Giây phút ruột gan tôi thắt hết cả lại là khi bác ‘thánh thuần xe’ quay sang tôi, lắc lắc tay ra hiệu “không được”. Sao cơ ạ? “Không sửa được” là thế nào ạ? Cháu không có kế hoạch sơ-cua nào khác cả. BÁC là kế dự phòng của cháu cơ mà! Cháu rành xe máy cỡ người Canada rành về số phận Robin Sparkles (bạn đọc nào không hiểu, mời bạn xem ngay ‘How I Met Your Mother”). Kìa bác, Lance Armstrong đã nói “Thất bại không thể là một lựa chọn” mà, cho nên, bác gì ơi, cố sửa hộ cháu với!

Tôi bắt đầu lẩm nhẩm tính quãng đường mình phải đẩy nàng Alice (tên chiếc xe gắn máy mới của tôi) đi tìm một ‘thánh’ xe nào khác mà đã ‘tu luyện’ nhiều năm hơn và có đầy đủ đồ nghề hơn. Vừa lúc ấy, hai thanh niên (mà cách đây mười phút đã tạt sang mé vỉa hè nơi tôi ngồi) lại gần rồi ngồi xuống cạnh tôi.

Tôi chào hỏi xã giao một anh bằng tiếng Việt, tưởng rằng cả hai anh chỉ ngồi đợi tới phiên mình sửa xe. Nào ngờ, anh ấy nhẹ nhàng, bằng tiếng Anh, giải thích rằng anh vừa gửi tiền công để bác thợ sửa xe đẩy Alice đến tiệm khác gần nhất, sửa những gì cần sửa, và nhường tài xế của anh ấy đưa tôi qua tiệm sửa xe cùng Alice, hoặc tới chỗ làm, tùy ý, hoàn toàn miễn phí.

Tôi ngỡ ngàng. Không phải ngỡ ngàng kiểu “Ơ thắng rồi!” ở hàng Bingo, mà là kiểu “tim loạn nhịp, thổn thức, ‘đổ’ cái rầm”. Anh thanh niên ấy thực sự chẳng có nghĩa vụ phải săn sóc tôi. Anh lại quen biết tôi còn ít hơn cả tôi quen Alice (tức là còn ít hơn cả người Canada biết về Robin Sparkles… – à mà chắc bạn còn nhớ, ban nãy tôi đã kể rồi).

Tôi lại là một phụ nữ không quen được vào vai “kiều nữ gặp nạn”, bởi mỗi khi gặp nạn trong cuộc sống, tôi thường giải cứu chính mình. Được người hào hiệp cứu giúp như thế này quả là một trải nghiệm quá mới mẻ. Lúc ấy, tôi chỉ kịp rối rít cảm ơn lia lịa trước khi được đưa lên xe và chở đi.

Ngồi ngẫm lại về lòng tốt của những người lạ mặt hôm ấy, nhưng lòng tôi lại không khỏi buồn. Chuyển sang chiếc xe số là sự kiện tôi đã trông đợi biết bao lâu, vậy mà nó lại có một khởi đầu u ám như thế. Tôi cứ ngỡ, chiếc xe gắn máy mới sẽ như hình ảnh ẩn dụ của những cuộc phiêu lưu trong chương đời mới; thế mà nó lại hóa thành thảm họa. Tôi buồn. Buồn vì chỉ mới vài tuần trước đó, tưởng chừng như trời đất đã mách bảo cho tôi con đường tôi nên chọn, rằng mọi thứ sẽ lại đâu vào đấy nếu tôi tiếp tục đi đúng hướng, rằng vết thương cũ sẽ tiếp tục liền da. Nhưng giờ, tôi chẳng nghe thấy trời đất mách bảo gì nữa.

Cho đến lúc, tôi bỗng nhận ra không phải ông trời ngưng mách bảo, mà là tôi đã ngưng chú tâm lắng nghe. Vì tôi buông xuôi nghiệp viết lách nên ông trời trêu tôi đấy thôi. Con không chịu khó à? Con cần được nghe hồi chuông cảnh tỉnh hả? Có ngay. Xe hỏng không phải vì cuộc sống không đón chào con. Xe hỏng là vì nó cần được mang đi sửa lại, vậy thôi ngốc ạ. Con phải viết. Phải giữ lời hứa của mình. Không thì e rằng con sẽ không gặt hái được kết quả con mong muốn đâu. Cuộc sống đâu có tự nó khắc phục. Con phải tự mình khắc phục lấy nó.

Tôi bỏ viết, vì tôi luôn tìm kiếm đủ mọi lý do để biện minh rằng, tôi không có đủ thời giờ chăm chút cho những bài viết thật sự đáng đọc. Nhưng rồi khi tôi trần tình với một người bạn chí cốt, người ấy liền trao lại cho tôi lời khuyên quý báu mà mẹ bạn luôn dạy “Việc gì khao khát được làm thì phải sẵn sàng làm kể cả khi chưa thạo.”

Bạn có nghe kịp những lời ấy không? Có lẽ tôi đã nói hơi nhanh, nên để tôi ‘tua’ lại một chút nhé: “Việc gì khao khát được làm thì phải sẵn sàng làm kể cả khi chưa thạo.”

Không thành vấn đề nếu blog chẳng đạt giải thưởng văn chương nào. Không thành vấn đề nếu tôi còn mắc nhiều sai sót. Quan trọng là phải làm cho xong. Tôi đã sống cuộc đời mình, đến ngày hôm nay, để tạo nên những kỷ niệm đẹp và rút ra những bài học cuộc sống quý giá. Thế mà tôi lại chẳng mảy may ghi chép và lưu giữ lại chúng. Tôi đang sống ở một mảnh đất khác thường, quanh những con người tuyệt vời, và dần học hỏi thêm những điều mới mẻ về chính mình. Tôi không muốn, một ngày nào đó, ngồi ưu tư bên lò sưởi, tự trách mình sao ngày đó lại sợ viết không hay để giờ chẳng có những dòng như thế này để mà đọc lại. Tôi muốn những câu chuyện mình viết sẽ mãi ở lại, cả sau khi tôi không còn trên đời.

Cho nên, đây là bài học số 2: Khẩu hiệu của Honda Cub vào thập niên 60 từng là “Bạn gặp những người dễ thương nhất khi đi Honda” (“You meet the nicest people on a Honda”). Thật sự thế. Vâng, THẬT là bạn sẽ gặp được những con người vô cùng tốt bụng và đáng yêu nhờ đi xe gắn máy Honda. Nhưng ngay đến những con người ấy cũng chỉ có thể đỡ đần bạn được một đoạn đường ngắn thôi.

Những điều tôi chọn làm, tôi làm kể cả khi chưa làm được thành thạo: để vun đắp cho công việc, cho tình cảm bạn bè, cho bản thân tôi nữa.

Tôi sẽ tiếp tục sống như thế, vì cuộc sống đáng sống như thế. Cho nên, tôi phải xắn tay áo lên và bắt tay vào ngay thôi, kẻo tôi và bạn, tụi mình để thời gian quý giá trôi đi mất.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this:
search previous next tag category expand menu location phone mail time cart zoom edit close