Bài học số 1: ở đây không có quy tắc, chỉ có hỗn loạn có tổ chức

Xe này mình tự bỏ tiền túi ra mua. Xe này mình tự bỏ tiền túi ra mua nha. Xe này mình tự bỏ tiền… – GIỜI ĐẤT ƠI SAO BÁC LẠI CHUYỂN BỐN LÀN XE CÁI VÈO MÀ KHÔNG XI-NHAN GÌ HẾT THẾ KIA?!”

Tối Sài Gòn, rực rỡ và náo nhiệt. Lần đầu tiên kể từ ngày trở thành cư dân của thành phố hoa lệ này, tôi tập tễnh dắt xe máy ra đường dạo phố, loay hoay cua xe men theo cái vòng xoay lớn và đông đúc nhất quận 1 (hay nói đúng hơn là loay hoay sao cho khỏi… mất mạng chỉ trong ‘1 nốt nhạc’). Nhìn hàng ngàn những chiếc xe gắn máy khác gầm gừ di chuyển theo quỹ đạo của họ, tôi hiểu rằng, giao thông nơi đây không hề có quy tắc nào cả, chỉ có hỗn loạn… có tổ chức mà thôi. Nói cách khác, đây chính là Mario Kart phiên bản sống đầy kịch tính nhất tôi từng thấy.

Quay trở lại với cái vòng xoay to nhất quận 1: Hỡi ôi, từ đâu xuất hiện từ cánh trái, một bác trai, phải chừng 70 tuổi, đột ngột tạt qua đầu xe tôi và cắt ngang “làn đường” của tôi để rẽ vào đường khác (nói “làn đường của tôi” cho vui chứ, vòng xoay ở đây chảng cái nào có vạch chia “làn đường” cả; vòng xoay mà có “làn đường” ắt là vòng xoay ở tỉnh thành khác mất rồi). Bác trai “hành động” nhanh tới mức chính bác cũng không kịp nhận ra rằng bánh sau của xe bác và bánh trước của xe tôi vẫn còn trong vị trí song song, ‘tuy 2 mà 1’. Trong tích tắc, tôi dập phanh hết cỡ.* Và, đối với người không quen chạy một chiếc xe không những nhanh hơn mà còn cồng kềnh hơn xe đạp, hệ quả đương nhiên là mất thăng bằng, đứng như trời trồng giữa dòng xe nườm nượp, vừa bị ba xe khác (do những hiệp sỹ Vespa Jedi Việt nhiều năm tu luyện cầm lái) liên tiếp va vào, vừa bị nhìn như thể cô này chắc lạc cả đường lẫn… ‘lạc trôi’ cả giữa đời nữa. Một thầy Yoda Hai Bánh nhìn tôi ái ngại; “Này con ơi, vòng xoay đông người như này, con chưa đủ sức chiến đâu. Mang xe vào góc ‘Quê độ chưa!’ mà đậu, con nghe”, ánh mắt thầy như muốn bảo.

* Kể từ hôm ấy, tôi nằm lòng bài học: nhấn phanh để nhường người phía trước hoàn toàn là trách nhiệm của tôi, dù cho họ đi như thế nào chăng nữa. Lỗi cơ bản của kẻ tập sự đây.

Thật lòng, chạy xe gắn máy là việc dễ sợ nhất tôi đã phải làm từ biết bao lâu tới nay. Tôi hoảng không phải vì chạy xe gắn máy rất nguy hiểm (nhưng lại rất hữu ích khi sống ở Việt Nam), mà vì chỉ mới năm trước, tôi còn đang sinh sống cùng gia đình và bạn bè ở thành phố Reno, bang Nevada, đi dạy ở một trường trung học tuyệt vời, và lái chiếc xế hộp Toyota dòng Yaris được trang bị túi khí an toàn. Ôi chao ơi, túi khí an toàn, sao giờ ta mới biết quý mi.*

* Phụ chú của tác giả: phải đọc câu này với luyến tiếc, bâng khuâng đong đầy trong mắt

Thế nhưng, năm đó tôi bước sang tuổi 30, và ung dung quyết định tạm xa Reno thương mến để bắt đầu một cuộc phiêu lưu mới. Nay, tôi sống ở Sài Gòn – thành phố Hồ Chí Minh, dạy ở một trường tiểu học quốc tế và, bạn biết đấy, như đã kể, cố gắng không… ngỏm trên đường đi chợ mỗi ngày.

Có một điều tôi để ý là, ở đây, thời gian cầm lái là thời gian tôi tinh tường nhất trong ngày. Mặc dù giao thông nơi đây trông có vẻ hoàn toàn vô nguyên tắc, nếu bạn quan sát kỹ và thật tập trung, bạn sẽ nhận ra những “quy tắc ngầm”. Những quy tắc này có thể không khớp với luật giao thông của nhà nước ban hành, nhưng có vẻ như những người tham gia giao thông đều hiểu ngầm với nhau cả (Ví dụ: nếu đường trống, bạn ‘có thể’ đi tiếp kể cả khi đèn đỏ đã sáng… Tôi không tuân theo ‘quy tắc’ này vì… hãi, nhưng rất nhiều người làm vậy và dường như chẳng ai thấy ngại).

Những “quy tắc ngầm” này, xem ra, lại khá tương ứng với một vài bài học quan trọng trong cuộc đời; và vì thế, tôi muốn viết về chúng (bằng hai ngôn ngữ, Anh và Việt). Phải nói trước rằng tôi không tự dịch những dòng này từ Anh sang Việt vì, chậc, tiếng Việt của tôi chưa đủ ‘bén’ để truyền đạt sự dí dỏm sang Tiếng Việt. Đọc văn tôi tự viết bằng tiếng Việt chắc thú vị cỡ… đi nhổ răng là cùng (em xin lỗi cô Bình – cô giáo dạy tiếng Việt tuyệt vời của em RẤT NHIỀU ạ!)

Bấy nay tôi đã ‘dọa’ bao người rằng tôi sẽ viết một cuốn sách hẳn hoi (thật, bạn coi chừng, không khéo tôi viết và cho xuất bản thật thì bạn sẽ phải đọc đấy). Thiết nghĩ, viết blog lại là cách hay để khơi nguồn cảm hứng viết lách.

Căn hộ mới của tôi số 52, mà bạn có biết, đấy cũng là số tuần trong một năm? Một sự trùng hợp nho nhỏ quá đỗi thú vị để mà lơ đi, cho nên tôi quyết tâm, trong một năm tới, vào mỗi tuần, tôi sẽ chia sẻ một bài học cuộc sống có được từ trải nghiệm lái chiếc xe gắn máy của mình trên đất Sài Gòn. Và kể cả lỡ như không có ai thèm đọc thì hãy cứ coi như đây là cuốn nhật ký, để tôi khỏi vừa quê vừa buồn khi không ai biết đến nó.

Cho nên, này thì chẳng có gì để mất này:

Quy tắc đầu tiên khi đi trên đường Sài Gòn là: không có quy tắc nào cả. Ít nhất thì dưới cái nhìn thoáng qua của những người vừa đặt chân đến thành phố này là vậy.

Để nắm được những “quy tắc ngầm” trên đường phố, phải mạnh dạn và hơi táo bạo một chút. Bạn cần gói ghém lại nỗi sợ hãi của mình và cứ phải “xông pha” lên. Tuy nhiên, để đi đến nơi về đến chốn, bạn cần để ý tới những người xung quanh trên con đường bạn đi. Trong cuộc sống cũng thế, bạn phải luôn ở tư thế sẵn sàng, nhẫn nại, và khi có bất cứ điều gì xảy đến, bạn cần ứng phó nhanh chóng và kịp thời. Không ai có thể lướt đi hết đường đời trong sự vô tâm và không cần động não, bởi cũng như những con phố Sài Gòn, cuộc sống chứa đầy những hỗn mang với quy luật của riêng nó. Hành động của người khác sẽ tác động lên bạn, và bạn phải tìm ra cách xử lý trong từng tình huống ấy.

Ừ thì, ít nhất bạn cũng phải tìm cách thoát ra khỏi cái vòng xoay rối nghịt ấy để còn hòa vào dòng người mà đi tiếp chứ. Thầy Yoda Hai Bánh hiểu mà!

1 thought on “Bài học số 1: ở đây không có quy tắc, chỉ có hỗn loạn có tổ chức

  1. Loving the first installment! Can’t WAIT for more! Oh how I remember those first few days navigating the roads as newbie motorcyclists. But we are here to tell the tale! Having lived some of this, I just know this is going to be AWESOME. Good luck my Saigon Soul Sister and Congratulations! Becki x

    Liked by 1 person

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this:
search previous next tag category expand menu location phone mail time cart zoom edit close